Cuộc sống có hai chị y tá nhỏ đi theo chăm sóc thật sự rất sung sướng, nhưng ngay cả lúc đi vệ sinh mà hai chị cũng lẽo đẽo theo sau thật khiến người ta vô cùng khó chịu...
Chỉ là thỉnh thoảng lại cảm thấy đau lòng vì còn chưa ăn cho đã phần cơm bệnh nhân.
Khóa tập huấn, hay nói đúng hơn là khóa tập huấn được tổ chức bên trong sân trường đại học Thanh Cảng có lẽ khá là được xem trọng.
Cùng ngày, hắn lập tức quay về thành phố vệ tinh số 2, sau đó tới công ty xin nghỉ phép trước.
Không chỉ nộp bù đơn nghỉ cho đợt kiểm tra sức khoẻ trước đó mà tiện đường nộp luôn cả đơn xin nghỉ phép để tham gia tập huấn lúc sau nữa; sau đó còn phải thu dọn đồ đạc, chuẩn bị lên đường.
"Kết quả không quá tệ..."
Thấy bộ dạng nghiêm túc của Lục Tân, tâm trạng của mẹ có vẻ không tệ:
"Nhà nghiên cứu Thanh Cảng này, hay nói đúng hơn là ông già thích mặc đồ trắng kia, đúng là một người quyết đoán. Ông ta dám đích thân huấn luyện cho ngươi, chứng tỏ rằng ông ta không hề cảm thấy khiếp sợ vì kết quả kiểm tra của ngươi mà chọn cách phân rõ giới hạn, tránh để bản thân bị cuốn vào những việc vượt ngoài khả năng cực hạn của hắn. Dù vẫn chưa thể xác định hắn có giúp được gì cho ngươi không, nhưng phần dũng khí này cũng rất đáng để tán dương"
"Sao mấy lời này của ngươi nghe giống như vẫn chưa thể xác định được liệu họ có giúp được gì cho ta không thế?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231578/chuong-1539.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.