Khi tiếng bước chân của hắn biến mất ngoài hành lang, cô giáo Tiểu Lộc mới chậm rãi xoay người, đẩy xe lăn tiến đến trước cửa SỔ.
Cô dõi theo bóng dáng Lục Tân đang bước ra từ sân biệt thự, trái tim co thắt lại kịch liệt...
Cô dùng giọng nói bé đến không nghe thấy được, khẽ khàng mở miệng:
"Kỳ thật, ta chỉ muốn giúp ngươi một chút thôi mà..."
Trong sân, Lục Tân bước ra khỏi trường tiểu học, vứt rác, sau đó ngồi lên xe jeep, nhẹ nhàng thở phào một hơi.
Thật ra hắn hoàn toàn nhận ra được sự xúc động muốn giúp mình làm gì đó vô cùng mãnh liệt của cô giáo Tiểu Lộc.
Nhưng thật ra cô đã giúp mình rồi.
Có một khoảng thời gian dài bản thân không thể nào hoàn toàn dung nhập vào thế giới này.
Chỉ có tiểu học Ánh Trăng Máu, chỉ khi tới đây, bản thân hắn mới có cảm giác chân thận...
Nhưng không biết là do quá cấp bách hay là còn nguyên nhân gì khác mà hiện tại, mình rõ ràng cảm nhận được bản thân đang dân tốt lên; nhưng ngược lại, cảm giác lúc trước khi tới tiểu học Ánh Trăng Máu đang ngày càng mờ nhạt. Tựa như hôm nay, thông qua cuộc trò chuyện này, mình mới hiểu được hóa ra cô giáo Tiểu Lộc vẫn luôn muốn an ủi, giúp đỡ mình, nhưng thực tế thì mình lại cảm thấy rất không thoải mái với cuộc trò chuyện này...
Trái tim thoát không khỏi bóng ma rồi, xem ra trước giờ vẫn luôn đắm chìm trong nó.
"Hây..."
Cảm giác mệt mỏi khẽ khàng dâng lên từ dưới đáy lòng, Lục Tân chậm rãi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231557/chuong-1518.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.