"Phập" một tiếng, con dao găm sắc bén trực tiếp xuyên qua đầu người đàn ông, nhô ra từ phía sau đầu một đoạn dài.
"Ngươi...
Lục Tân hơi sửng sốt, trong lòng khẽ giật thót.
"Còn chưa kết thúc..."
Hứa Kinh đột nhiên lên tiếng, không biết là đang nhắc nhở Lục Tân, hay là đang nói với Tướng quân Tiểu Sơn Dã.
Điều đáng ngạc nhiên hơn nữa là, Lục Tân đột nhiên phát hiện ra rằng tuy đầu tên Tướng quân Tiểu Sơn Dã đã bị đâm thủ nhưng hắn vẫn còn chưa chết.
Máu tươi chảy ra dọc theo cán dao, một ít chất trắng đục trào ra Ở sau đầu.
Nhưng hắn vẫn đang ngồi thằng, trên mặt hiện lên vẻ sợ hãi và đau đớn, cơ bắp co rút.
Thế nhưng, hắn lại mím chặt môi, không nói lời nào, mặc cho máu tươi cứ thế chảy xuống.
Con mắt cũng bị cưỡng ép mở to nhìn vào tập tài liệu mà Hứa Kinh đang cầm trên tay.
"Người này có thể cảm nhận được thống khổ..."
"Hắn đã chịu một vết thương trí mệnh, theo lý thuyết thì nhất định phải chết ngay lập tức, hoặc ít nhất là hôn mê..."
"Thế nhưng hắn lại không bị gì, sức sống của hắn bị khóa lại, vì vậy hắn chỉ có thể tiếp tục cảm nhận nỗi đau trong sự tỉnh táo..."
Lục Tân tinh ý phát hiện ra trạng thái của Tướng quân Tiểu Sơn Dã, trong lòng thậm chí còn có chút rùng mình "Phiên xét xử sẽ tiếp tục!"
Hứa Kinh bình tĩnh nói:
"Thực ra, chỉ cần một chuyện này, cũng đủ khiến ngươi trả giá bằng cả mạng sống rồi."
"Thế nhưng, chết là hết nợ lại không phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231550/chuong-1511.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.