"Đi công tác đó, tiện đường ghé thăm mấy người các ngươi một chút."
Hứa Kinh bình thản trả lời, mỉm cười nói với Lục Tân:
"Tiểu Lộc chưa nói cho ngươi biết sao?"
Lục Tân khẽ cau mày. Ánh mắt của Số Tám rất thành thực, trông không như đang nói dối hay giấu diếm điều gì.
Chẳng lẽ, bản thân thật sự quá đa nghỉ rồi? "Ôi chao, khi nào mới có cơm trưa vậy?"
So với bộ dạng lo lắng để phòng của cô giáo Tiểu Lộc và một bụng nghi hoặc của Lục Tân, trông Hứa Kinh lại có vẻ thả lỏng hơn nhiều.
Sau khi trò chuyện vài câu, hắn quay sang nhìn đám trẻ đã sớm vứt sầu não ra sau đầu, vui vẻ quậy phá khắp sân trường, cười nói:
"Bụng của ta đang kêu rồi này, ăn cơm sớm một chút đi, ăn xong rồi ta lại có thể trích chút thời gian bổ túc môn toán cho bọn trẻ nửa tiếng."
"À thì...
Nhắc tới vấn đề này, cô giáo Tiểu Lộc muốn nói lại thôi, đành đẩy xe đẩy đi ra ngoài:
"Ta tới nhà phòng bếp xem thử...
"Không cần..."
Thấy bộ dạng tự nhiên như ở nhà của Số Tám, còn cô giáo Tiểu Lộc thì lại thấp thỏm lo âu, Lục Tân bỗng mở miệng cắt ngang.
"Hả? ?"
Số Tám, cô giáo Tiểu Lộc và lão bảo vệ đồng loạt quay đầu nhìn về phía hắn.
Ánh mắt của một người thì khó hiểu, người kia thì lo lắng, người còn lại lại có chút căng thẳng.
Đối diện với tầm mắt của ba người họ, trên mặt Lục Tân đột ngột lộ ra nụ cười tươi rồi:
"Hiếm được một lần ngươi trở về cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231545/chuong-1506.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.