Ngoài mặt, trật tử ở Hỏa Chủng đã bước đầu khôi phục, cửa hàng trên đường đã mở lại, THÀNH VIÊN cũng có tín hiệu.
Nhưng đúng vào lúc này, Lục Tân lại nhận được điện thoại của Hàn Băng.
"Ngài Đan Binh, cuối cùng cũng gọi được cho ngài rồi, trước đó máy luôn báo rằng không có tín hiệu."
Sự lo lắng trong giọng điệu của Hàn Băng vô cùng rõ ràng.
Lục Tân thoáng sững sờ vài giây mới hồi thần, vội hỏi:
"À à, có lẽ là do dây cáp điện ở thành phố Hỏa Chủng bị người khác cắt mất...
"Cáp điện?"
Hàn Băng cũng hơi ngẩn ra, sau đó thuận miệng nói:
"Có mấy chuyện muốn nói với ngươi..."
"Đầu tiên, ở tòa nhà của của ngươi đã xảy ra một chuyện rất kỳ lạ...
"Dưới sự theo dõi của ba nhóm nhân viên theo dõi... tòa nhà thế mà, thế mà bị một bàn tay to lớn tái nhợt chôm mất..."
Dù mọi chuyện đã xảy ra cách đây mấy hôm, lúc Hàn Băng kể lại vẫn còn cảm thấy không thể tin nổi.
"Chôm mất?"
Trái lại, sau một thoáng ngẩn người, Lục Tân bỗng hiểu ra mọi chuyện, cười nói:
"Không sao, không có việc gì đâu, hiểu lầm thôi."
Hắn ngừng vài giây, rồi nói tiếp:
"Khi trở về ta sẽ viết một bản báo cáo chi tiết cho các ngươi."
"Vậy thì được..."
Giọng Hàn Băng thả lỏng thấy rõ.
Báo cáo của ngài Đan Binh là dạng gì, tất cả mọi người đều biết rõ, không thể hoàn toàn trông vậy vào nó được.
Nhưng nếu hắn đã nói chuyện này quả thật có liên quan tới hắn, vậy tạm thời không cần lo lắng quá mức tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231540/chuong-1501.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.