Nhìn mái tóc hơi rối cũng với nét mặt phấn khích, xen lẫn tự tin và thâm sâu của mẹ, Lục Tân cũng không khỏi cảm thấy hơi kích động. Đối mặt với câu hỏi của bà, kỳ thật bây giờ... hắn vẫn chưa hiểu hết được. Nhưng dù thế nào thì hắn cũng đã nắm được mấy từ mấu chốt, cũng hiểu tại sao mẹ lại làm vậy.
Khó trách, trước kia lúc gặp lại lão viện trưởng, sau khi ông ta đưa ra bài thi cho mình thì bà nhanh chóng rời đi, không ở lại bên cạnh mình nữa, Có lẽ bà đã nhìn thấy gì đó qua bài kiểm tra kia, lo rằng mình sẽ không chịu đựng nổi nên mới làm vậy? Bà tự tay sắp xếp mọi chuyện, thậm chí còn giăng một cái bẫy lớn như vậy, mục đích cuối cùng cũng chỉ là muốn tăng thực lực của mình lên?
Vì đạt được kết quả này, bà còn không tiếc biến bản thân thành bộ dạng chật vật như hiện tại....
Giờ Lục Tân cảm thấy tim mình như được vô vàn dòng nước ấm áp bao phủ.
Hắn không biết nên nói gì, chỉ có thể mở to mắt nhìn mẹ. Qua hồi lâu, hắn nhẹ nhàng gật đầu.
Đôi khi, vì cảm xúc quá mức mãnh liệt nên chính mình cũng không biết phải biểu đạt thế nào cho rõ, dẫn tới hiểu lầm rằng bản thân khá là thờ ơ lạnh nhạt.
Nhưng dường như chẳng cần Lục Tân nói hay bày tỏ gì cả thì mẹ vẫn hiểu được tâm trạng của hắn. Bà im lặng nhìn tay phải của Lục Tân, khóe môi cong lên làm như chẳng có chuyện gì lớn:
"Từ rày về sau ngươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231514/chuong-1475.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.