Hắn chạy càng cao thì cái bóng bên dưới sẽ càng lớn.
Thậm chí, hắn còn thấy trong cái bóng đen của mình xuất hiện một ánh mắt đỏ như máu đang nhìn chằm chằm hắn, như đang có ý hỏi.
"Ngươi nói không sai, quả thật thành phố này cần một đại ma vương khủng bố....
Lục Tân thấp giọng nói với cái bóng:
"Cho nên ngươi đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?"
"Ha ha ha ha....."
Tiếng cười trống rỗng vang lên.
Dường như tâm trạng của ba Lục Tân chưa từng vui vẻ như vậy.
Vốn dĩ ông còn đang cảm thấy hơi chênh vênh khi em gái đan được một cái mạng lưới kinh khủng như vậy. Nhưng hiện giờ ông không quan tâm nữa, ngược lại trong lòng còn có chút phấn khích.
Đó là một loại phấn khích như khi cơ hội mà mình mong chờ bấy lâu nay cuối cùng cũng đến và tâm nguyện sắp được hoàn thành...
Với sự kích động của ông, cái bóng của Lục Tân càng đen lại, đồng thời bắt đầu vặn vẹo, diện tích bao phủ cũng càng lúc càng lớn.
"Bặc... bặc... bặc..."
Lục Tân trèo lên các tòa nhà rồi phóng như bay qua tới bên cạnh sân vận động. Xong hắn lại thoăn thoắt leo ra bên ngoài sân rồi bò thẳng lên trên đỉnh, đồng thời hướng mắt về phía thứ ánh sáng chói lóa kia.
Sân vận động trắng xóa không một bóng người.
Nhưng trong tiếng cười của ba Lục Tân, sức mạnh tinh thần vô hình lại chấn động khiến cho bóng đèn trong sân đều xẹt ra mấy tia lửa rồi vỡ nát.
Sân vận động lại càng u ám khi duy chỉ còn một ngọn đèn le
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231491/chuong-1452.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.