"Chuyện này..."
Tất cả nhất thời ngây ra như phỗng.
Họ nhìn thấy rất rõ lỗ thủng xuất hiện trước mặt Lục Tân, thậm chí còn có thể thông qua đó để ngắm nhìn cảnh sắc bên ngoài, ngắm nhìn từng tòa kiến trúc lấp lánh ánh đèn ở thành phố Hỏa Chủng, vầng Trăng Máu đỏ rực trên không...
Biểu cảm của mọi người biến thành vừa mừng vừa sợ.
Cho dù là Số Hai cũng để lộ vẻ mặt kinh ngạc, thấp giọng nói:
"Số Chín, nửa kia của ngươi thật lợi hại..."
"Sức mạnh của hắn đã vượt qua thế giới này..."
Lục Tân nhẹ nhàng gật đầu, lúc bị thế giới này ô nhiễm, hắn đã phát hiện ra rồi. Nguyên nhân chờ tới bây giờ mới thử là vì hắn không thể để một Số Hai chỉ còn lại tuyệt vọng ở lại đây một mình được.
Qua mấy năm làm việc, hắn đã biết được tầm quan trọng của chuyện vẽ bánh cho người khác.
Chỉ vẽ bánh cho người thành thật thật sự rất đáng giận.
Nhưng nếu ngay cả một cái bánh mà người thành thật cũng không có, vậy hắn biết nấu cái gì đây? Sau đó, trong lúc những người khác còn đang đắm chìm trong niềm vui sướng khi nhìn thấy cửa ra, còn Lục Tân thì đang chìm trong cảm khái, mình Hạ Trùng thình lình phản ứng lại.
"Một nửa kia?"
Cô có hơi tò mò, sau đó, khi nhìn thấy bàn tay trái đen ngòm của Lục Tân, trên mặt thoáng hiện vẻ khó hiểu.
"Ta đi trước..."
Lục Tân quay đầu liếc nhìn Số Hai một cái, gật nhẹ đầu, sau đó bước ra khỏi thế giới này.
Khoảnh khắc hắn bước ra khỏi đây,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231473/chuong-1434.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.