Cơ thể của Lục Tân gần như là đã biến mất hoàn toàn, chỉ có hạt màu đen trong mắt là vẫn còn tỉnh khiết không tì vết.
Hạt màu đen nhảy lên kịch liệt, tần suất đã gần đạt tới cao độ trước nay chưa từng có.
Hắn dùng sức nắm chặt nắm đấm.
Thế giới chung quanh dương như bắt đầu lắc đầu.
"Số Chín..."
Số Hai xuất hiện ở cách đó không xa, cũng không biết vì sao mà sắc mặt tái nhợt của hắn lại nghẹn tới đỏ bừng. Nhưng trong mắt lại lộ ra một vẻ hưng phấn mất tự nhiên:
"Ta biết mà, ngươi nhất định có thể..."
"Ngươi muốn đánh võ thế giới này sao?"
"Ta vẫn luôn tin tưởng, chỉ có ngươi mới có thể đánh tan... tuyệt vọng!"
"Ta... Ta xin lỗi."
"Xin lỗi?"
Lục Tân vẫn đang cố chấp giãy dụa, muốn thoát khỏi tất cả trói buộc bỗng nhiên cảm giác được gì.
Những thứ không phù hợp với logic của thế giới, nhưng thứ chỉ tồn tại trong cơn ác mộng đáng sợ nhất nay lại hóa thành thực thể vẫn còn ở ngay bên cạnh.
Luồng loạn lưu tinh thần vẫn luôn ở trong đầu hắn, khiến cho suy nghĩ của hắn trở nên hỗn loạn.
Hắn có thể cảm giác được mình đã không còn gì cả, thứ duy nhất còn sót lại chính là sự phẫn nộ, một sự phẫn nộ được phóng đại tới cực hạn.
Nó đang tích tụ sức mạnh, để có thể đánh võ cực hạn cuối cùng.
Nhưng trước khi thực hành bước này, Lục Tân bỗng nhiên dừng lại.
Hắn đã không còn là bản thân khi nãy, nếu là lúc nãy, hắn sẽ không chút do dự mặc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231466/chuong-1427.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.