Trong lúc Hạ Trùng sắp phát điên thì Lục Tân lại trầm mặc, chỉ im lặng nhìn Số Hai.
"Ngươi điên rồi sao?"
Hồi lâu sau, hắn mới mở miệng:
"Ngươi muốn ta giết ngươi?"
"Đúng thế"
Số Hai quay đầu nhìn Lục Tân, trên gương mặt mê mang tái nhợt của hắn giờ đây lại có thêm chút thần sắc kích động:
"Số Chín, ta chết không được, vì ta sẽ luôn sống lại trong cơn ác mộng này. Nó sẽ cứ tiếp tục như thế mãi đến khi ta lớn lên. Ta chỉ muốn thoát khỏi nó, nhưng dần dần, ta mất đi hy vọng, ta từng nghĩ mình sẽ mãi mãi bị vây nơi đây."
"Có lẽ, phương pháp duy nhất để ta thoát khỏi chính là cái chết"
"Người khác không giết được ta, chỉ có ngươi là có thể, Số Chín, người đã từng làm rồi mà?"
Nếu ngay từ đầu, hai người chỉ xem hắn đang nói đùa, nhưng hiện tại đã không còn ai nghi ngờ tính chân thực của câu nói này.
Cho dù là Lục Tân, hay là Hạ Trùng, thì đều cảm nhận được sự hưng phấn khi Số Hai nói câu này.
Hắn thậm chí còn dù hai tay nắm lấy vạt áo của Lục Tân, rồi ngẩng đầu cầu xin.
"Ta không thể."
Lục Tân thoát khỏi tay của hắn, khó xử nói:
"Ta sẽ không làm tổn thương ngươi."
"Ta...
Môi mỏng của Số Hai run rẩy, sau đó vô lực buông cánh tay đang nắm lấy vạt áo của Lục Tân ra.
Một lúc lâu sau, hắn mới ngẩng đầu nhìn Lục Tân, thấp giọng nói:
"Số Chín, ngươi thay đổi rồi, ngươi càng lúc càng giống người hơn"
Câu nói này lập tức quấy lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231463/chuong-1424.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.