Hạ Trùng dường như còn không yên tâm, liên tục khép tranh lại rồi mở ra, nhiều lần xác định con trước mặt quả thật chính là con trong tranh.
"Xong rồi."
Hạ Trùng nhìn con quái vật một cái, nhắm mắt lại cảm thụ một chút rồi mới nói với Lục Tân.
Con quái vật trên đất cũng ngồi dậy, mê mang nhìn Hạ Trùng một cái rồi lại nhanh cúi đầu.
"Vậy thì tốt rồi."
Lục Tân cười, quay đầu nhìn về phía cao ốc Hỏa Chủng:
"Hiện tại chúng ta đã có thể đi vào chưa?"
Một bên nói, một bên đưa tay về phía Hạ Trùng. Lá bài poker màu đen thì đã bị hắn nhét về trong túi.
Hạ Trùng chợt có cảm giác như đang nằm mơ, cô vô thức nắm lấy tay của Lục Tân rồi quay đầu đi về phía cao ốc Hỏa Chủng.
Đi một đoạn, cô mới chợt quay đầu lại nhìn.
Nói đúng hơn là nhìn con quái vật đang ngồi ngẩn người trên đống cát đỏ, ánh mắt cũng trở nên vô cùng kỳ quái.
Sau đó, cô quay đầu tiếp tục đi về phía trước với Lục Tân. Hạ Trùng do dự một hồi lâu, rồi mới cẩn thận hỏi hắn:
"Ngươi cấp năm rồi à?"
Lục Tân cũng có chút mê mang trả lời:
"Hẳn là không phải"
"Vậy ngươi rốt cuộc là cấp mấy?"
"Không biết..."
"Ngươi cấp mấy, ngươi cũng không biết?"
"Ta làm sao biết, có người nói cho ta đâu"
Câu chuyện ông nói gà bà nói vịt này vẫn kéo dài tới khi Hạ Trùng và Lục Tân tới được cao ốc Hỏa Chủng.
Tới gần mới phát hiện, thì ra nguyên nhân khiến cao ốc Hỏa Chủng có thể bảo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231434/chuong-1395.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.