Giọng nói của ông lúc này có chút kỳ lạ, ông thấp giọng nói:
"Ta không biết cực hạn của ngươi ở đâu"
"Nhưng dù sao ngươi cũng không phải hắn, không thể sử dụng sức mạnh kia một cách không ngừng nghỉ..."
"Cho dù ngươi có thể thì cũng không được, vì ưu thế của một vị hoàng đế, tuyệt đối không phải là vũ lực mà hắn dùng để liều chết trên sa trường,"
Lục Tân có thể rõ ràng cảm giác được thái độ của cha hình như có điều gì đó thay đổi.
Ông cũng không phải là kẻ không tim không phổi, ông đang suy nghĩ, cũng đang ám chỉ mình điều gì đó.
Vì vậy, tâm trạng của Lục Tân lập tức trở nên khá hơn một chút, hắn nói khẽ:
"Vậy thì ta phải làm sao đây?"
"Làm sao đây..."
Cái bóng của cha đột nhiên tăng vọt, bao phủ toàn những tinh thần thể đang tới gần, sau đó hủy diệt hoàn toàn chúng. Làm xong, ông lại kiềm chế sức mạnh, đợi tới khi đợt tinh thần thể mới tiến lại gần thì mới ra tay xử lý.
Dường như là đang dùng cách này để tạo cho Lục Tân chút thời gian nghỉ ngơi.
Lục Tân có thể cảm giác được trong cái bóng màu đen, có một ánh mắt vô cùng lạnh lẽo đang nhìn chăm chú vào thành phố phồn hoa này.
Đồng thời, giọng nói âm u và trầm thấp của cha lại vang lên:
"Để ta trở thành lãnh chúa tinh thần của thành phố này."
"Nếu làm thế, ta liền có thể sử dụng sức mạnh tinh thần của người trong thành phố này để tiếp tục dây dưa với chúng"
"Ta muốn xem, rốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231418/chuong-1379.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.