"À, có."
Lục Tân lục lọi trong túi một lát, sau đó lấy một thanh chocolate lớn cho hắn:
"Biết đây là gì không?"
"Tuyệt quá anh ơi."
Cú Mèo vui mừng nhận lấy:
"Ta thích ăn xúc xích lắm..."
Lục Tân sửng sốt hồi lâu, có cần nói với hắn rằng không phải thứ gì hình trụ dài cũng đều là xúc xích, nhưng hắn đã cho vào miệng rồi.
"Làm sao bây giờ?"
Lục Tân quay đầu nhìn về phía Dracula.
Hướng phát triển của chuyện này đúng là có hơi lạ, khiến họ không ngờ tới rằng hai bên lại vô tình chạm mặt nhau.
"Vấn đề cũng không lớn..."
Dracula đối diện với ánh mắt của Lục Tân, biểu cảm vốn hơi nghiêm túc lập tức trở nên ung dung, bình tĩnh. Cô cười lạnh nói:
"Chúng ta đều là nhân tài cấp cao được chọn ra từ biển người mênh mông trong viện nghiên cứu, thế giới lớn như vậy, có chỗ nào mà không thể tùy tiện tới đâu chứ. Về phần Hỏa Chủng, ha ha, đã là thời điểm bản thân còn khó bảo toàn, thế mà vẫn muốn dốc hết sức khó xử chúng ta, đã vậy...
Cô hơi dừng lại, nhe răng để lộ hai chiếc răng nanh, trông như chuẩn bị làm gì đó ác độc lắm vậy.
Đúng lúc này, Cú Mèo chợt quay đầu, đưa mắt hướng ra ngoài nhìn hàng nghìn căn nhà lên đèn sáng trưng.
Giây kế tiếp, Lục Tân và Dracula cũng lập tức nhận ra có gì đó không ổn. Căn nhà họ đang ở không có mở đèn, tối đen như mực.
Vậy nên, thông qua cửa sổ sát đất, họ có thể ngắm nhìn toàn cảnh cảnh đêm phồn hoa, rực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231407/chuong-1368.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.