Vị chỉ huy kia thấy chiếc xe trực tiếp xông tới đây, trong lòng bỗng có cảm giác giận dữ vì bị xem thường, hắn tức giận kêu to:
"Dám trực tiếp lao tới? Đây là khinh thường chúng ta!"
"Không được trốn, xông lên cho ta!"
"Cái quái gì?"
Mà ở chung quanh, đám nhân viên vũ trang vốn một lòng một dạ vâng theo mệnh lệnh của chỉ huy, bóp cò nổ súng với chiếc xe kia, giờ đây không hiểu sao lại cảm thấy vô cùng chán ghét mệnh lệnh của chỉ huy, tâm lý lập tức mất thăng bằng, hình như cảm giác đã bị ai đó làm cho biến dạng:
Tên khốn kiếp kia, ngày thường thì chơi vợ của ta, giờ còn định ra lệnh cho ta hy sinh mạng sống chặn xe hả? Sau đó, họ chẳng nói chẳng rằng, lập tức quay đầu chĩa súng về phía chỉ huy:
"Mẹ kiếp, sao ngươi không tự mình xông lên đi?"
Bên ngoài, có người bỗng ném súng đi, che lại tai nghe rồi hét lớn:
"Sao lại nổ súng? Các ngươi thật quá tàn nhẫn."
Có người lập tức vung quyền đấm người bên cạnh một cú:
"Hồi trưa dám cướp thịt kho tàu của ta hả, ngươi tưởng ta quên rồi sao?"
Bên cạnh lại có người vừa khóc vừa nói:
"Các ngươi đừng đánh nhau, ta yêu các ngươi lâu như vậy, các ngươi không hề phát hiện ra ư?"
Sự hỗn loạn tựa như mồi lửa, bất thình lình thiêu đốt cả thùng thuốc nổ.
Hàng súng trước mặt lập tức đánh mất khí thế nghìn đạn cùng bay, trái lại tập thể cùng tắt lửa.
Mấy ống phóng tên lửa đang giương cao, chĩa về phía quái thú sắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231387/chuong-1348.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.