"Rốt cục vẫn phải bước lên Hóa Đạo..."
Lục Tân nhìn con đường thẳng tắp bằng phẳng phía trước, có cảm giác như ước nguyện trở thành hiện thực.
Thậm chí hắn còn thở nhẹ một hơi đây hài lòng.
"Ngươi không sợ nếu cứ xông thẳng tới như vậy sẽ càng gặp phải phiền phức lớn hơn nữa ư?"
Ổ băng sau, cha thấp giọng mở miệng, giọng có vẻ nghiêm túc hơn hẳn lúc trước.
"Ta tại sao phải sợ?"
Lục Tân trả lời đúng lý hợp tình:
"Người phá vỡ quy tắc trước là bọn chúng, nên người sợ phiền phức tới hẳn cũng là chúng mới đúng, đúng không?"
"Kẻ điên, kẻ điên!"
Cũng lúc đó, nhìn thấy quái thú sắt thép lái ra khỏi trạm canh gác, bước lên đường lớn, nhân viên vũ trang trong trạm canh gác cũng được, người đuổi theo tới nơi cũng vậy, lúc này cả đám mới từ từ ngóc đầu dậy. Cơn chấn động tựa tử thần đang gào thét xảy ra lúc nãy khiến ai nấy lúc này đều sắc mặt như tro tàn, chỉ biết lẳng lặng dõi theo bóng dáng dần xa của chiếc xe, không một ai đủ dũng cảm kêu gào đuổi theo nữa...
Hỏa lực hai bên kém nhau rất xa...
Hỏa lực của mình chiếc xe kia cũng đã vượt qua tất cả mọi người bọn họ.
Chỉ sợ, dù là xe cải tiến chuyên dùng để tác chiến trong công ty cùng lắm cũng chỉ như thế thôi? "Đội trưởng, chúng ta... Chúng ta có cần đuổi theo không?"
Qua hồi lâu mới có người hoàn hồn, nhìn còn đường nhấp nhô gồ ghề, lòng đầy sợ hãi hỏi.
"Không cần!"
Gã đội trưởng đeo kính mắt cởi kính râm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231385/chuong-1346.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.