Lục Tân cũng ngẩng đầu nhìn về phía hắn:
"Lãnh đạo, hắn thu của ta ba ngàn phí qua đường, không đưa thì sẽ lấy xe của ta"
Người đeo kính râm sửng sốt, hắn ta nhìn Lục Tân một cái, nhưng cũng không trả lời câu hỏi, mà là quay sang nhìn Mũ Lệch, phun cái tàn thuốc trong miệng ra rồi nói:
"Mẹ nó đừng có đứng đó nói nhảm nữa, lát nữa đưa hai ngàn tới cho ta."
"Nghe rồi, đội trưởng"
Mũ Lệch cúi đầu khom lưng, sau đó nhìn về phía Lục Tân:
"Ngươi nghe rồi chứ?"
"Lần cử báo này của ngươi, ba ngàn của ta đã biến thành một ngàn, cho nên phí qua đường của ngươi sẽ từ ba ngàn, biến thành năm ngàn."
Nói tới câu cuối cùng, đôi mắt mang theo chút tơ máu vì say rượu cũng đã híp lại.
Sột soạt...
Mấy người đang ôm súng đi dạo xung quanh thấy bên này có việc cũng đều cười hì hì bu lại. Có người vuốt vuốt súng ngắn, cũng có người đi chung quanh tìm kiếm, sau đó tìm được một cây gậy gỗ, trên gậy còn có mấy cây đinh sát bị rỉ sét.
Có thể thấy được trên đỉnh sắt còn vươn chút bột phấn màu đỏ sậm, cũng không biết có phải là vết máu đã khô hay không.
Bầu không khí nói đổi liền đổi, dưới mặt trời to lớn, dường như có một luồng khí tức nguy hiểm đang lưu động.
"Nếu đã nói tới thế này..."
Trên mặt Lục Tân cũng không có biểu tình gì, hắn chỉ là cúi đầu trầm ngâm, dường như là đang đắn đo suy nghĩ một điều gì đó.
Cuối cùng, hắn ngẩng đầu hỏi:
"Ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231383/chuong-1344.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.