"Cái này..."
Trưởng thôn cao gần hai mét cũng bị dọa cho phát sợ, mấy đốm đồi mồi trên mặt có hơi run rẩy.
Lục Tân nhìn hắn, cười nói:
"Đặc sản của ta thoạt nhìn cũng không tệ lắm đúng không?"
Hắn quả thật có chút tự hào.
Vì ngay cả hắn cũng không biết, chỉ dùng có một ngày mà Đặc Thanh Bộ lại có thể cải tạo chiếc xe tới mức này.
Phải thừa nhận một điều, dưới tình huống khán giả đủ đầy, mà mình cũng có một thứ đồ vật có thể đem ra khoe khoang, thì việc đột nhiên lấy đồ vật ra, sau đó thưởng thức ánh mắt vừa ước ao vừa sợ sệt của người khác thật sự là... quá sung sướng! "Tốt lắm tốt lắm."
Trưởng thôn sửng sốt vài giây mới phản ứng lại, hắn lúng túng cười nói:
"Đồ của khách nhân quả thật tốt hơn chúng ta rất nhiều."
Nói xong thì quay lại mắng mấy người trẻ tuổi kia:
"Mau cất đồ vào, đem mấy thứ này ra bộ không cảm thấy mất mặt sao?"
Đám thanh niên như được đại xá, vội vàng cất súng vào, sau đó chạy thẳng về thôn.
"Cho dù thế nào thì cũng rất cảm ơn các ngươi."
Lục Tân cảm kích nhìn trưởng thôn:
"Vừa phiên các ngươi giúp ta nhấc xe, còn phiền các người rửa xe, sửa xe giúp ta. Thấy ta tới còn nhiệt tình đem đồ ăn ra chiêu đãi, đây quả thật là nơi nhiệt tình nhất mà ta từng ghé đến"
"Chỉ là trong thôn hẳn cũng không dễ dàng gì, vậy nên chút lòng thành này các ngươi nhất định phải nhận lấy."
Nói xong, hắn móc từ túi ra hai tờ tiền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231379/chuong-1340.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.