Quản lý Lưu lập tức đồng ý, đồng thời nghĩ thầm trong lòng.
Trước đây chủ quản Lục đi làm mấy năm cũng chưa từng xin nghỉ một lần, sau đó là hai, ba tháng mới xin nghỉ, còn bây giờ, sau khi hắn trở về thì chỉ đi làm ở công ty một hai ngày, thời gian còn lại hoặc là đi lêu lổng cùng phó tổng Tiếu, hoặc là tự mình xin nghỉ...
.. Ngày tháng sau này quả nhiên vẫn còn hy vọng!
"Xin lỗi xin lỗi, ta không biết hôm nay các ngươi sẽ đến nên đi làm mất"
Lục Tân leo lên chiếc xe việt dã của mình rồi phóng như bay về nhà cũ, vừa tới nơi thì đã thấy đám người của đội thi công đang ngồi trên lề đường để đợi, thế là hắn vội vàng chạy tới nắm tay xin lỗi từng người.
Ba người mặc đồ của kỹ sư nhà thâu nhìn nhau một cái, ánh mắt có chút kỳ lạ.
Nghe nói vị này chính là một trong những người nguy hiểm nhất Đặc Thanh Bộ, bình thường khi chấp hành nhiệm vụ, người nào có thể giết thì tuyệt không bỏ sót.
Hơn nữa nếu không bắt buộc phải lưu toàn thây, thì chắc chắn sẽ không còn đường để may lại.
Kết quả người thần bí như vậy, mạnh mẽ như vậy, lúc không đi làm thì ham muốn duy nhất là... đi làm tiếp? Nhưng họ dù sao cũng là kẻ già đời, cho nên dù có thắc mắc thì cũng sẽ không hỏi ra miệng. Sau khi trịnh trọng nắm tay với Lục Tân xong thì nhân tiện nói:
"Đan Binh tiên sinh, chúng ta nhận được lệnh của Đặc Thanh Bộ tới đây để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231369/chuong-1330.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.