Lục Tân đeo túi, trèo vào từ cửa sổ, tò mò nhìn họ.
"Tiểu... Tiểu Lục ca...
Phó tổng Tiếu run rẩy gọi một tiếng, dường như hắn vẫn không quên dáng vẻ Lục Tân vừa trèo tường vừa chào hỏi hắn.
"Hữm? Sao mọi người trông là lạ vậy..."
Lục Tân cảm giác có gì đó không đúng, hắn ngẩng đầu nhìn về phía nhóm nhân viên kỳ lạ đang đứng ở hành lang.
Tuy nhiên, đối diện với ánh mắt dòm ngó của họ, nhóm nhân viên liền làm bộ lẩn tránh như không có việc gì, không ai dám nhìn thẳng vào mắt hắn, đến khi hắn ngoảnh mặt đi, họ mới có chút ê ẩm, chua xót rồi len lén nhìn lại...
Sao họ có vẻ như đang khó chịu với mình vậy nhỉ? "Tiểu Lục ca Tiểu Lục ca..."
"Cô gái vừa nãy là ai vậy?"
Đám người phó tổng Tiếu phản ứng lại, vội vàng vây xung quanh Lục Tân, ánh mắt vô cùng thân thiết.
Cứ vấn đề nào mà liên quan đến con gái thì ngay cả bí ẩn của ô nhiễm đặc biệt cũng phải gạt sang một bên.
Vội hỏi:
"Cái người mà ôm ngươi ý?"
"Cô gái?"
Lục Tân khẽ giật mình, sau đó mới nhận ra là lúc nãy họ có thể thấy Búp Bê.
Hắn lắc đầu nói:
"Chuyện này không quan trọng, quan trọng là...
Hắn khựng lại một chút, hắn nghĩ đến thân phận của mình mà trực tiếp đòi hai mươi vạn của Tiểu Mạnh thì cũng ngượng ngùng quá. Sau đó hắn liếc nhìn phó tổng Tiếu một cái liền phát hiện hiện tại hắn cũng đang lơ đễnh, không hợp để nói chuyện quan trọng...
Thế là hắn trầm ngâm một hồi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231363/chuong-1324.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.