"Hửm?"
Cả ba và em gái vừa tò mò vừa cảnh giác, rồi lại khó hiểu nhìn hắn.
"Hắn về nhà thật mà, hắn cầm theo món đồ chơi đó về nhà trước Tôia:
Lục Tân cười rồi lại giải thích thêm:
"Chẳng qua là về nhà của chúng ta thôi."
Ba và em gái bốn mắt nhìn nhau.
Trong khi em gái vẫn đang ngơ ngác thì có vẻ ba Lục Tân đã nghĩ ra được gì đó nên vẻ mặt mới dân cứng đờ lại.
Nhưng ông không nói gì thêm mà chỉ lẳng lặng chìm vào trong cái bóng.
"Vậy là hoàn thành nhiệm vụ rồi?"
Vừa mới hiểu rõ mọi chuyện, Lục Tân liền cẩn thận chải chuốt đầu tóc rồi thở phào nhẹ nhõm.
Xung quanh vẫn vô cùng tĩnh lặng nhưng rõ ràng đã không còn cảm giác kỳ lạ mà loại thể tinh thần ô nhiễm ký ức kia mang lại nữa. Hẳn là hắn đã biến mất hoàn toàn trong trí nhớ của mình rồi.
Hắn vô thức muốn báo cáo sơ bộ với Trần Tinh, lại phát hiện trong kênh vang lên một tạp âm rất nhỏ.
Lúc này hắn mới phản ứng lại. Vì Búp Bê vẫn còn ở xung quanh hỗ trợ phong tỏa ký ức của mọi người nên mới khiến cho chung quanh tràn ngập đủ loại sức mạnh tinh thần. Những nơi có sức mạnh tinh thần dày đặc thì tín hiệu điện tử cũng sẽ bị ảnh hưởng, khó mà kết nối xa được.
Thế là hắn ngẩng đầu thì thấy Búp Bê đang ở giữa không trung.
Búp Bê đang ở trên đỉnh của một tòa nhà cao tầm trung ngay phía sau hắn, cách chừng ba mươi mét.
Dường như ban nãy cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231360/chuong-1321.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.