Để không hù họ sợ chết khiếp, Lục Tân hơi hơi cúi mình, tăng tốc.
Hắn dậm chân nhảy vọt trên mặt tường mấy lần, sau đó nhanh chóng quẹo vào góc phòng.
Trong lúc hắn chạy trên mặt tường như đang chạy trên đất bằng, nhắm thẳng tới mục tiêu định trước, dù là tầm nhìn hay con đường đều xuất hiện những thay đổi vô cùng kỳ lạ, tựa như đã lọt vào một nơi mà mặt đất chỗ nào cũng gồ ghề, nhấp nhô, khắp nơi đều là hố sâu và bùn lầy vậy.
Cơ thể hắn khéo léo nhảy vọt qua các chướng ngại, hắn có cảm giác cả thế giới đã trở nên mới mẻ thú vị hơn trước nhiều.
Khi băng ngang qua một tòa nhà cao tầng, Lục Tân đưa mắt nhìn về phía xa, có rất nhiều xe vũ trang đen thui đang phóng lại đây từ bốn phương tám hướng, tựa như muốn phong tỏa hết cả ba ngã tư đường gần đó. Bầu không khí dần trở nên căng thẳng, nhưng mọi thứ vẫn chỉnh tề, gọn gàng.
Ngay cả Lục Tân cũng không khỏi bật lên suy nghĩ, có phải sự mỡ rộng kế hoạch Thiên Quốc đã làm cho nguồn ô nhiễm đặc biệt ở Thanh Cảng ngày càng ít đi không.
Vì thế những nhân viên chuyên nghiệp này mới nhàn đến phát hoảng, hiếm được một lần đụng độ với sự kiện đặc biệt nên mới vội vàng chạy tới chơi? Trong đầu nghĩ ngợi miên man, chân đã chạy tới đường Thanh Pha, hắn tìm một hẻm nhỏ u ám, sau đó đáp xuống đất.
Sau khi sửa sang lại quần áo, hắn bước ra khỏi con hẻm nhỏ.
Lúc này, màn đêm đã buông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231350/chuong-1311.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.