"Như vậy..."
Vào lúc này, bỗng nhiên có một người mở miệng, người là Tiểu Mạnh, chỉ nghe hắn thân thiết nói:
"Nếu như Trần Vi là vì tờ giấy ghi chú kia mới biến thành dáng vẻ này, vậy chúng ta chỉ cần gõ tấm giấy ghi chú đó ra chẳng phải là được rồi? Nghe hắn nói xong, những người khác cũng lập tức ngẩng đầu lên.
Họ quả thật rất quan tâm vấn đề này.
Chỉ với một tờ giấy ghi chú cồn con mà đã gây ra ảnh hưởng lớn thế này, nếu vậy, có phải chỉ cần gỡ nó ra là sẽ có thể giải quyết được vấn đề?
"Giấy ghi chú đã sớm không còn ở trên người của cô ấy."
Lục Tân lắc lắc đầu, nhẹ giọng nói:
"Thứ đồ kia, trong giây phút nó kề sát gáy của Trần Vi thì cũng đã bắt đầu phát huy tác dụng. Trí nhớ của cô ấy thay đổi, tờ giấy ghi chú kia cũng biến mất, bởi vì nó đã hoàn thành nhiệm vụ sửa chữa những thứ sai lầm thành đúng đắn"
Lục Tân chỉ giải thích vài câu rồi cũng không nói sâu hơn nữa.
Ô nhiễm tinh thần có đủ các loại hình và cấp bậc.
Ô nhiễm càng sâu, càng khó dọn dẹp.
Nếu một người chỉ bị ô nhiễm mức độ nhẹ, thì qua thời gian, người đó tự nhiên sẽ điều chỉnh lại bản thân và loại trừ những ảnh hưởng xấu.
Nhưng nếu một người bị ô nhiễm mức độ cao thì sự thay đổi đó sẽ được định hình, nếu muốn tự mình giải quyết thì quả thật là trăm khó vạn khó, thậm chí vĩnh viễn không thể.
Hắn nhớ trong một bộ phim cũ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231348/chuong-1309.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.