"Việc này cũng không tiện hồi."
Một vị cảnh sát bất đắc dĩ giải thích với Lục Tân:
"Đôi tình nhân trẻ người ta chỉ đi mướn phòng mà thôi, nếu đã nói rõ mọi việc đều là hiểu lầm, thì những việc khác dù hắn không nói, chúng ta cũng không thể buộc hắn nói được. Đều là mấy đứa nhóc mới tốt nghiệp trung học, cũng đâu thể xách tới phòng tối đánh một trận được?"
"Với lại bên nữ sinh cũng đã nói rõ ràng lắm rồi, ta nghĩ cũng không có gì cần hỏi."
"Hiện tại cũng đã trễ lắm rồi, chúng ta cần phải thả người thôi."
Những người khác nghe xong, mặc dù có chút không cam lòng, nhưng cũng không biết nên nói cái gì.
"Hắn vẫn không chịu mở miệng đúng không?"
Lục Tân suy nghĩ một lúc:
"Vậy có thể để ta vào trong hỏi hắn không?"
Vị cảnh sát kia có hơi do dự, hắn nhìn thoáng qua đám người phó tổng Tiếu một cái, sau đó mới tiến lên, hạ thấp giọng nói:
"Ta biết ngài là người của bộ phận kia, lúc trước ta cũng từng thấy ngài tới đây an cơm vài lần... Tuy rằng cho người ngoài vào phòng thẩm vấn là không hợp quy định, nhưng nếu hai đứa nhóc này có quan hệ với... với loại chuyện kia thì ngài đương nhiên có quyền dò hỏi..."
"Chỉ là... nếu ngài đang muốn trút giận giúp bạn thì tốt nhất..."
Hắn vẫn còn hơi do dự:
"Tốt nhất vẫn là nên để chúng ta làm cho, dù sao hai đứa nó vẫn còn là trẻ con..."
Lục Tân ngẩn ra một lúc, sau đó mới phản ứng lại.
Ý của hắn là mình cố ý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231344/chuong-1305.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.