Trần Vi theo bản năng muốn tránh thoát, nhưng Tào Diệp lại kêu lên một tiếng, dường như là bị đụng vào vết thương, làm cho cô không dám nhúc nhích thêm.
Tào Diệp cười gằn hai tiếng, cúi đầu nhìn Trần Vi đang nhắm mắt run rẩy ở dưới thân, dưới đáy mắt bỗng lóe lên một tia hung ác.
Hắn hé miệng, không tiếng động nói một câu, phảng phất như là đang tuyên cáo:
"Mọe nó, cuối cùng vẫn là ta có được cô ấy..."
Lúc này trong khách sạn vô cùng im lặng, một sự im lặng tuyệt vọng, màn đêm sắp buông xuống thành phố này, bao phủ tất cả mọi thứ dưới thân.
Nhưng vào đúng lúc này, bên ngoài hành lang lại vang lên một loạt tiếng bước chân gấp gáp.
"Mở cửa!"
"Cảnh sát kiểm tra phòng!"
Tiếng quát uy nghiêm vang lên ở ngoài cửa.
"Nhanh lên nhanh lên..."
Rồi đột nhiên, tiếng chuông báo động vang lên khắp bốn phương tám hướng, vô số cảnh sát đứng chặn ở cửa trước cửa sau, trong tay cầm súng, dáng vẻ như đang sẵn sàng đón quân địch.
"Ôi mọc ơi..."
Tiếng động đột nhiên xuất hiện làm cho cả cái khách sạn đều trở nên hoảng loạn, hành lang vốn yên tĩnh không biết vang lên bao nhiêu tiếng kêu loạn, tiếng mặc quần áo, tiếng nhảy xuống giường, tiếng hỏi quần đâu, thậm chí còn có người đang hỏi nhảy từ lầu bốn xuống liệu có chết hay không.
Giống như chọi một hòn đá vào rừng cây vốn yên tĩnh, không biết đã làm kinh động tới bao nhiêu đôi chim song túc song phi không hợp pháp.
"Trời ạ..."
Đám người đang đứng nhìn lén ở cách đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231341/chuong-1302.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.