Chỉ thấy cái đống dây thép cong cong quẹo queo tạo thành những hình thù kỳ dị, tấm vải nỉ thiếu một góc bị gió đêm thổi tới tung phần phật.
Cả cái công trường to chỉ có nửa phía đông là có tí đèn lấp lóe, những vị trí khác thì chỉ có mấy cái bóng đèn hư treo lủng lẵng.
Mấy bóng đèn mờ mở này hoàn toàn không đủ để xua đi bóng tối.
Toàn bộ kiến trúc, một nửa hướng về trăng đỏ, một nửa giấu trong bóng tối.
Trong đêm yên tĩnh, gió tràn vào kiến trúc, tạo ra tiếng ô ô như quỷ khóc.
Phòng bảo vệ không có bóng người, mập mạp hít một hơi:
"Đoán chừng lão Trương lại bị dọa cho nên về nhà trước rồi."
Nói xong thì đạp cửa đi vào, cầm mấy cái nón bảo hộ phát cho mọi người đội, rồi leo lên cái cầu thang làm bằng hợp kim nhôm được dựng tạm thời để lên lầu bốn, sau đó nhìn sang phía Tây.
Mập mạp nhìn mấy lần, đột nhiên cả người run lên, mắt trợn trắng.
"Đúng lúc vậy?"
Những người khác cũng kinh ngạc, mở to mắt nhìn sang, trong lòng lập tức dâng lên một luồng khí lạnh.
Chỉ thấy ở đằng xa, tất cả đều bị bao phủ trong bóng đêm.
Mới đầu nhìn thì chẳng thấy được gì ngoài bóng tối.
Nhưng khi giữ nguyên tầm mắt, đợi tới lúc con mắt thích ứng với bóng tối thì có thể nhìn thấy ở đằng đó có loáng thoáng mấy cái bóng màu trắng. Chúng nó cứng đờ, chầm chậm lướt về phía trước, như là một đám lửa quỷ lập lòe rồi từ từ chui vào trong mộ địa.
Như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231331/chuong-1292.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.