Sau khi lái chiếc việt dã chạy vào bãi đỗ xe của công ty, Lục Tân ôm thùng đậu phụ kia lên, bước nhanh lên lầu.
"Két...
Khi hắn đặt chân đến văn phòng, các đồng nghiệp đang nói chuyện ồn ào náo nhiệt lập tức im lặng, bầu không khí nhất thời lặng ngắt như tờ, tất cả mọi người đều ngạc nhiên nhìn hắn.
Ngay sau đó, lòng nhiệt tình của mọi người lập tức tăng vọt, ai ai cũng đều vui vẻ vẫy tay chào hỏi Lục Tân.
"Ôi chao, chủ quản Lục đã về rồi à?"
"Tiểu Lục ca, khoảng thời gian này ngươi đi đâu thế?"
Có đồng nghiệp nam hào hứng tiếp đón hắn, gọi hắn một tiếng "Chủ quản Lục", còn giúp hắn bê thùng đậu phụ vào; có đồng nghiệp nữ tiện tay dúi cho hắn một quả táo; mà mấy người vẫn luôn làm chung phòng ban với Lục Tân thì khẽ liếc mắt nhìn nhau, sau đó bắt đầu âm thầm nhét tiền vào phong bì....
Lục Tân thật sự rất vui, dù quãng thời gian này, số lần hắn có mặt ở công ty rất ít, nhưng quan hệ với đồng nghiệp lại ngày càng tốt đẹp.
Có lẽ đám đồng nghiệp này thấy mình từ đầu đến cuối đều không bị đồn cảnh vệ bắt đi, cũng chẳng bị công ty sa thải, càng không bị đánh chết trong cuộc chiến giữa các băng đảng, trái lại địa vị trong công ty ngày một tăng cao, quan hệ với cấp trên cũng ngày một tốt, nên tất cả mọi người đều đã biết thân biết phận hết rồi.
"Chao ôi, cuối cùng ngươi cũng về rồi..."
Sau khi biết tin, Chủ nhiệm Lưu lập tức chạy chậm từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231318/chuong-1279.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.