Nếu là người bình thường thì đương nhiên sẽ không bắt được nó trong khoảng cách này được.
Nhưng khi tay của Lục Tân vừa mới giơ ra bên ngoài làm động tác bắt thì bên người liền vang lên tiếng cười ha ha của cha.
Cái hồ đen dưới chân hắn bỗng nhiên tiếp tục khuếch tán ra bên ngoài với một tốc độ nhanh chóng, hình dáng cũng kéo dài ra rồi thu hẹp lại, giống như một bàn tay màu đen đang men theo mặt đất chộp về phía trước, chỉ nháy mắt thì đã chộp tới vị trí cách đó hơn trăm mét.
Một sự thuận buồm xui gió còn dễ dàng hơn tưởng tượng.
Lục Tân ở trước kia, cho dù có mời cha mình giúp đỡ thì phạm vi bao trùm cũng không xa được như vậy.
Mà cũng đúng, dù sao hiện tại cũng đang ở hoang dã.
Lực lượng tinh thần ở nơi có sinh mệnh và ở nơi không có sinh mệnh là hai khái niệm khác nhau.
Dưới tình huống có người hoặc sinh mệnh khác thì lực lượng tinh thần có thể thông qua việc ô nhiễm người hoặc sinh mệnh để tiến hành truyền bá.
Có cần ý chí của bản thân đủ mạnh, hơn nữa người cũng đủ nhiều, vậy thì sự truyền bá của lực lượng tinh thần gần như có thể đạt tới vô hạn.
Nhưng nếu ở đồng hoang thì lại chỉ có thể dựa vào cường độ tinh thần của bản thân, lấy góc độ của xung kích tinh thần mà phát tán.
Trước đó, dù Lục Tân có mượn sức mạnh của ông thì cũng chỉ có thể bao trùm được phạm vi nhiều nhất là hai ba mươi mét.
Nhưng bây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231300/chuong-1261.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.