Chúng lăn lộn từng chút, dùng hết sức vọt ra khỏi thùng, bay ra giữa không trung, trên người vẫn còn dính dung dịch formalin gay mũi khiến dung dịch văng ra khắp nơi.
Tổ trưởng Long ẩn mặt dưới lớp mặt nạ hét lên đau đớn, hệt như đang gánh chịu nỗi thống khổ cùng cực.
"Hihiha ha..."
Xung quanh Lục Tân bỗng vang lên một tràng cười non nớt mà quái lạ.
Hắn khẽ quay đầu lại nhìn, đồng tử lập tức co lại.
Xung quanh hắn lúc này đã bị bao phủ bởi vô số ma-nơ- canh trẻ em trắng bệch, cả người trần như nhộng không mặc quần áo, số lượng phải tới mấy trăm cái.
Bọn nó đã sống lại, hoạt bát đùa giỡn quanh mình.
Bàn chân bằng nhựa của chúng dẫm lên cát, phát ra tiếng xào xạc khác thường.
Gương mặt tái nhợt, cứng đờ chầm chậm biến đổi, dần dần để lộ nụ cười tươi đầy quái dị, thậm chí còn cảm nhận được ánh mắt lạ lùng, lạnh đến run người phát ra từ đôi mắt giả của chúng.
Chúng bao vây lấy hắn, liên tục nhảy nhót, đi vòng vòng quanh hắn...
Tiếng vỗ tay, tiếng cười đùa của chúng như sức mạnh tinh thần được thực thể hóa, sau đó không ngừng ngấm vào trong trí não, khiến người ta cảm thấy vô cùng bực tức vì phiến.
Tiếng kêu náo loạn của một nghìn con vịt cũng không khó chịu bằng việc bị một đám nhóc điên cuồng bao vây, còn ra sức kêu gào la hét, khiến tâm tràng càng lúc càng tôi tệ.
Bịch bịch...
Xa xa vang lên tiếng bước chân, hóa ra là đám nhân viên vũ trang chịu trách nhiệm tản ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231293/chuong-1254.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.