"Ta chỉ là một người qua đường."
Lúc này Lục Tân đã bắt đầu cảm thấy có chút không vui, hắn nhìn thoáng qua con gà đang kêu thảm thiết ở bên cạnh một cái, rồi vẫn cố gắng bình tĩnh để trả lời:
"Ta ở chỗ này chờ một người bạn, cũng có chút việc cần làm, ta không muốn hù dọa người của các ngươi, cũng không có ác ý gì với các ngươi hết..."
"Vì thế, chúng ta có thể nước sông không phạm nước giếng không?"
"Xùy..."
Nghe câu trả lời của Lục Tân, chung quanh có vẻ hơi yên tĩnh.
Vị tổ trưởng Long kia chợt phì cười, ngẩng đầu nhìn Lục Tân rồi hỏi:
"Không có ác ý?"
"Vậy khi ngươi có ác ý thì sẽ như thế nào?"
Lục Tân khẽ nhíu mày.
Hắn nghe ra được lời nói của người này chẳng có chút ý tôn trọng nào với mình.
Vị tổ trưởng Long kia cũng không có ý định nghe Lục Tân trả lời, hắn chỉ là thuận miệng hỏi một câu rồi lại tiếp tục nhìn chăm chú vào máy tính bảng.
Râu quai nón cũng cười ha ha một tiếng, sau đó tủm tỉm nhìn Lục Tân, nói:
"Chúng ta cũng có chuyện cần làm, không muốn làm ảnh hưởng tới người khác, cho nên ngươi chỉ cần nói cho chúng ta biết ngươi tới đây làm gì, đồng bọn bây giờ ở đâu thì chúng ta sẽ thả ngươi đi, thế nào?"
Lục Tân nhíu mày, nhưng sau khi trầm mắc một lát thì hắn vẫn nhẫn nại trả lời:
"Ta không có đồng bọn, chuyện ta ở chỗ này cũng không có quan hệ gì với chuyện của các ngươi, nhưng nếu các ngươi đã nhất định
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231286/chuong-1247.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.