Lục Tân cũng nhỏ giọng hỏi lại:
"Vậy có quên không?"
Dao Giải Phẫu nói:
"Nghiêm túc mà nói thì quên rất nhiều, này là bình thường, dù sao với đầu óc của một người thường như cô ấy chắc chắn sẽ không nghĩ tới đâu...
"Nhưng không sao, ta sẽ bù phần trống đó thay cho cô ấy...
Trong lúc hai người họ nói chuyện, Hạ Trùng đã ngẩng đầu lên, nói:
"Nếu không còn gì nữa, vậy mọi người chuẩn bị lên đường đi!"
Người trong phòng lập tức lớn tiếng đồng ý.
Lục Tân cũng nhìn thoáng qua Hạ Trùng, vội vươn tay bắt lấy tay cô.
Hạ Trùng liếc Lục Tân một cái, sau đó để mặc cho hắn cầm, cứ thế bước về phía cửa, nhẹ nhàng xoay nắm cửa, mở ra.
Sau đó, cô bước ra khỏi cửa, xuống cầu thang, xuyên qua sảnh lớn, đến trước chiếc xe jeep đậu trong sân.
"Hửm?"
Lục Tân thấy Hạ Trùng mở cửa xe ra thì ngạc nhiên hỏi lại:
"Không đi qua Thâm Uyên sao?"
Hạ Trùng quay đầu lại nhìn Lục Tân, nói:
"Từ đây đến địa điểm ngươi ngăn chặn con quái vật tinh thần kia còn cách ít nhất ba trăm dặm, năng lực hiện tại của ta chưa đủ để mang một người đi xa như vậy, nên chúng ta cần lái xe đi trước đã..."
Giờ Lục Tân mới biết thì ra Hạ Trùng cũng không thể tùy ý đi lại trong Thâm Uyên.
Còn Hạ Trùng thì ngẩng đầu liếc Lục Tân, sau đó đột ngột hỏi một câu:
"Tay của ta có mềm không?"
Lục Tân vô thức nhéo tay cô, trả lời:
"Tạm được."
Hạ Trùng gật đầu, nói:
"Vậy thì tốt rồi. Bây giờ phiền ngươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231280/chuong-1241.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.