Những toà nhà đổ nát, thành phố cũ kỹ, hoang vu, vầng Trăng Máu đỏ thẫm.
Luồng gió thổi tới thổi lui, như cuốn lên vô số đốm lửa nhỏ và đám cỏ đại cong queo sắc bén trông như những bàn tay khô gầy mọc đây đất.
Luồng khí giá rét, âm u ập tới, như muốn chui qua lỗ chân lông, ngấm vào cơ thể.
Khắp nơi tràn ngập những lời lẩm bẩm vô nghĩa, chúng chen đầy vào trí óc con người ta, như muốn xuyên qua cơ thể tiến vào linh hồn.
Tay Lục Tân bị Hạ Trùng kéo lấy, cả hai đạo bước trong thế giới Thâm Uyên, hai mắt láo liên bốn phía, có hơi tò mò hỏi:
"Tại sao kiến trúc trong Thâm Uyên lại đổ nát như vậy?"
Hạ Trùng quay đầu lại nhìn Lục Tân, dường như chính cô cũng cảm thấy lạ.
Đây không phải lần đầu tiên cô dẫn những dị giả khác tiến vào Thâm Uyên, nhưng dù là ai thì khi vào Thâm Uyên đều có biểu hiện như người có chứng sợ độ cao, dù có qua lại bao nhiêu lần thì vẫn đều tỏ ra vô cùng căng thẳng, miệng mím chặt, thậm chí có người còn nhắm tịt mắt lại, cần cô kéo đi, hơn nữa còn ước gì có thể rời khỏi đây ngay. Nhưng người lần đầu tiến vào lại tò mò đánh giá xung quanh, thậm chí có tâm trạng hỏi han cô, hẳn chỉ có mình Lục Tân.
"Có lẽ là vì mọi thứ tồn tại trong Thâm Uyên đều là ký ức"
Hạ Trùng trả lời hắn:
"Mà trong ký ức con người thì mọi thứ vốn dĩ cũ nát, tàn tạ tới không chịu nổi:
"Thì ra là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231276/chuong-1237.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.