Cô nói rất nghiêm túc, cũng không có ai nghi ngời lời nói của cô.
Hạ Trùng vốn có một gương mặt không biết nói láo, sau khi nghiêm túc lên thì càng khiến người ta khó lòng nghi ngờ, hay nói đúng hơn là không ai dám nghi ngờ.
Sau khi nói lời cam đoan, Hạ Trùng trưng ra vẻ mặt nghiêm nghị, quét mắt nhìn nhóm người bên Thanh Cảng.
Mấy người bên Thanh Cảng cũng lúng túng nhìn lại cô.
Hai hên đều im lăng không nói chuvên.
Ngay cả Hàn Băng cũng cảm thấy ngượng ngùng, vội vàng xua tay lia lịa, sau đó hỏi dò:
"Có phải ngươi đã quên chuyện gì rồi không?"
"Còn gì nữa?"
Hạ Trùng nói:
"Không phải ta đã cam đoan với mấy người rồi sao?"
Đám người Thanh Cảng trưng ra vẻ mặt bất đắc dĩ.
Hạ Trùng nhíu mày, cẩn thận suy nghĩ một hồi, sau đó đột ngột nhớ ra:
"Ý các ngươi là... Thù lao?"
Mấy người bên Thanh Cảng nhẹ nhàng thở phào một hơi, trên mặt cuối cùng cũng để lộ vẻ tươi cười, đồng thời liên tục phủ nhận:
"Không phải, không phải, thù lao thì có là gì...
"Mà thù lao tính thế nào vậy?"
Hạ Trùng hít sâu một hơi, mặt mày vô cảm nhìn họ, nói thẳng:
"Ta vẫn chưa nghĩ tới chuyện này."
Đám người Thanh Cảng cạn lời, thật sự không biết phải đáp lại lời này thế nào.
Hạ Trùng lại nói:
"Hơn nữa viện nghiên cứu thống kê và thanh toán sổ sách thật sự rất phiền phức. Đầu tiên phải nộp đơn xin phép, sau đó đợi người có thẩm quyền phúc đáp lại..."
"Ít nhất cũng phải nửa tháng"
Người bên Thanh Cảng càng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231274/chuong-1235.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.