Hai bên chênh nhau chỉ chưa đầy nửa giây, cùng giơ súng chỉ về phía đó.
Chỉ có Lục Tân phản ứng chậm hơn một chút, súng của hắn thường được đặt trong túi, không kịp lấy ra, vậy nên thuận tay nhặt lên một vỏ chai bia.
"Đừng sợ, ta là."
Nhưng ngay sau khi bóng người này xuất hiện thì lập tức đóng cửa lại, cơn gió âm u lạnh lùng lập tức biến mất không thấy đâu.
Cảm giác rùng rợn, áp lực xung quanh cũng lập tức biến mất.
Mọi người ngẩng đầu lên nhìn về phía cô gái mặc áo lông, váy ngắn, đi giày ống cao màu đen đang xoay người lại kia. Ô hai bên đùi cô ta có rất nhiều ngấn máu đang biến mất từ từ từng chút một, cô ta đi về phía mấy người Lục Tân, mặt không đổi sắc, ngẩng đầu lên.
Hàn Băng khẽ nhíu mày, không dám thả lỏng, Lục Tân cảm thấy cô ta khá quen mặt, cố gắng nhớ lại.
"À, ngươi là..."
Khi Lục Tân đang cố gắng nhớ lại thì Thằn Lằn ở bên cạnh chợt cười lớn một tiếng, khoát tay nói:
"Đặt súng xuống, đặt súng xuống đi."
Hắn nói rất nhiệt tình, giang hai tay ra nghênh đón:
"Tiểu đội trưởng Hạ Trùng, đã lâu không gặp"
"Đừng gọi ta là tiểu đội trưởng Hạ Trùng."
Khi Lục Tân còn chưa kịp phản ứng lại, Thằn Lần đã nhiệt tình đi tới trước mặt Hạ Trùng, muốn ôm lấy cô ta.
Hàn Băng thấy được phản ứng của Thằn Lằn và Lục Tân, cũng biết người tới không phải kẻ địch.
Khẩu súng trên tay được đặt xuống mặt bàn.
Nhưng cái ôm này của Thằn Lần không thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231268/chuong-1229.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.