Có lẽ phải sau một thời gian nữa họ mới chấp nhận được Nhưng Lục Tân cũng không ngại, tin là sớm muộn gì họ cũng quen thôi.
Với lại... có quen hay không cũng không quan trọng.
Tiếp theo, lúc đám người Lục Tân rời đi khỏi sảnh hành chính để về khách sạn nghỉ ngơi, thành phố Hắc Chiểu vừa mới trải qua một giấc mộng ban ngày tập thể, đã nhấc lên một làn sóng kinh khủng. Ác mộng sau, so với ác mộng lúc bắt đầu thì còn đáng sợ hơn nhiêu.
"Sao lại vậy?"
Mỗi một người trải qua ác mộng đều hiểu rõ nó đại diện cho cái gì.
Mức độ ảnh hưởng mà sức mạnh tinh thần sinh ra, vốn không nhất thiết phải dùng ngôn ngữ mới có thể bày tỏ rõ ràng.
Nó càng giống với cảm giác như lúc nhìn thấy một tác phẩm nghệ thuật hơn.
Không nhất định phải nói ra, thế nhưng ngươi hiểu rõ, ta cũng hiểu rõ. Có lẽ đường nét kia không được vẽ ra, nhưng ai cũng biết nó vẫn luôn nằm ở đó.
Bây giờ, thành phố Hắc Chiểu cũng đã bị người ta vẽ xuống một nét bút như vậy.
Cơn ác mộng ban ngày này xuất hiện tượng trưng cho việc thành phố Hắc Chiểu bắt đầu trình diễn một vở đại kịch long trọng nhưng đầy vặn vẹo méo mó.
Có một số người không cam lòng, sau khi trải qua trận ác mộng, tuy đã cảm nhận được sự sợ hãi dị thường kia nhưng khát vọng với hắc thảo vẫn khiến họ có chút không cam lòng. Coi như không dám tiếp tục giao dịch, nhưng sau khi về đến nhà, nhìn ít bột hắc thảo còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231260/chuong-1221.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.