"Không liên quan đến hắn"
Lục Tân nhẹ nhàng lên tiếng, đồng thời đặt bàn tay lên vai Ngân Mao.
Dù sao thì Lục Tân cũng có thể mượn một phần năng lực của em gái, vì vậy, khi bàn tay Lục Tân đặt lên vai Ngân Mao, hầu như mọi thay đổi của từng khối cơ bắp trên cơ thể Ngân Mao, Lục Tân đều rõ như lòng bàn tay, hơn nữa, Lục Tân thậm chí có thể tùy ý khống chế, vì vậy, Lục Tân không phải lo lắng Ngân Mao sẽ vì bị ảnh hưởng bởi người khác mà manh động một lần nữa. Sau đó, Lục Tân chậm rãi liếc nhìn Quần Gia và nhỏ giọng giải thích:
"Vì bị người phụ nữ đó khống chế nên hắn mới làm như vậy."
"Mặc dù cô ta thực sự không hề động tay động chân, nhưng cô ta có khả năng khiến người khác làm mọi việc theo ý mình..."
Quần Gia lập tức tin lời Lục Tân, quay đầu nhìn cô Tôn và hỏi:
"Ngươi còn muốn nói gì nữa không?"
Thực ra, Quần Gia không hiểu những lời vừa rồi của Lục Tân, hắn chỉ nghĩ rằng Ngân Mao đã bị cô Tôn mua chuộc.
"vớ vẩn"
"Nói hươu nói vượn, dám vu oan cho cô Tôn, ngươi muốn chết sao?"
"Ngươi là ai mà dám chỉ trích cô Tôn?"
Lần này, Lục Tân đã nói khác với lúc nãy.
Lúc này, xung quanh đang vô cùng yên tĩnh, những người xung quanh lập tức nghe thấy những lời này của Lục Tân.
Nhất thời, sắc mặt của không ít người đã thay đổi rõ rệt, thay phiên nhau mắng chửi Lục Tân, người nào người nấy đều vô cùng hung hãn.
Thậm chí, phía
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231248/chuong-1209.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.