Nhưng cuối cùng hắn cũng hiểu ra, con gái nuôi của Quần Gia chính là Hàn Băng, nhớ tới nội dung trên tờ giấy, đúng là phong cách của cô thật.
Nếu là người khác thì sẽ không chú ý kỹ càng như vậy đâu.
"Tắm đã tắm rồi, quần áo cũng đổi rồi..."
Hắn nghĩ ngợi một hồi, sau đó nói với Ngân Mao:
"Vậy đi ăn chút gì đó trước đi, ở đây có món gì đặc sắc không?"
"Đặc sắc?"
Ngân Mao vừa nghe vậy, lập tức vui vẻ hẳn lên:
"Thành phố Hắc Chiểu chúng ta có rất nhiều món ăn đặc sắc đó, có mì xào thịt làm từ đậu hũ thúi, bia mặn..."
Vốn Lục Tân bụng còn rất đói, vừa nghe cảm thấy được tam quan đều đã bị đánh sâu vào.
"Sao đậu hũ có thể làm thành mì?"
"Sao bia lại mặn được?"
Ngân Mao nghe xong thì cảm thấy rất không vui:
"Ngươi là đang xem thường thành phố Hắc Chiểu chúng ta sao?"
Lục Tân nhất thời im lặng không nói, trong lòng nghĩ thầm làm người không thể quá ngay thẳng, bèn trầm tư nói:
"Có một chút..."
"Người anh em, ngươi ngay thẳng như vậy, chắc là đường công danh nhấp nhô lắm nhỉ?"
"Kỳ thật vẫn còn rất tốt, ở công ty ta thăng chức nhanh lắm, cả hai công việc đều khá là không tôi..."
"Chậc chậc, không ngờ trông ngươi thành thật như vậy, tình cảm không thủy chung một lòng thì thôi, thái độ làm việc thế mà cũng không chuyên nhất chút nào..."
Hai người vừa nói, vừa bước xuống sảnh lớn của khách sạn. Cô cả đã thay một bộ đồ công sở, lúc này đang vò mái tóc đã hơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231242/chuong-1203.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.