Bà nhẹ nhàng xoa bóp vai của hắn:
"Đừng lo, cũng đừng nghĩ ngợi nhiều quá, ta sẽ thay ngươi đi xem họ"
Sau khi nói xong, bà ngẩng đầu nhìn về phía ba và em gái:
"Có muốn đi dạo gì đó không?"
Ba và em gái bốn mắt nhìn nhau.
Rất rõ ràng, họ đâu có muốn, nhưng hình như mẹ không muốn họ từ chối nên hai người đành chậm rãi gật đầu.
Lục Tân nghe thấy tiếng bước chân rời đi, không biết có phải họ muốn để cho hắn không gian yên tĩnh hay không.
Căn phòng trở nên im ắng đến dọa người.
Màn đêm dàn tiêu tan nhường chỗ cho ánh mắt trời xuất hiện ở phía xa xa.
Một mình hắn ngồi trên sô pha, tay kẹp một điếu thuốc, nhưng hắn không hút mà chỉ thong thả để khói thuốc lờ mờ bốc lên.
Còn hắn thì vẫn ngồi yên như thế.
Trong đầu hắn giống như đang đánh trận vậy, vô số hình ảnh máu me đầm đìa bất giác đồng loạt hiện lên.
Hình ảnh những đứa trẻ đã chết ở cô nhi viện với khuôn mặt đây máu nhiều năm về trước.
Cũng có hình ảnh những người đang mê man thì tỉnh lại rồi hoảng loạn gào thét tìm người quen ở trên quảng trường.
Thậm chí còn có hình ảnh của lão viện trưởng và hắn đang nhìn xuống quảng trường.
Hắn cảm giác đầu óc của mình chưa bao giờ tỉnh táo như bây giờ.
Thế nên, lúc này, một loạt những cảm xúc phức tạp đang dồn dập vào trong tâm trí hắn.
Có sợ hãi, có hối hận, cũng có bối rối và khó hiểu......
Tờ phiếu thành tích kia lặng lẽ rơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231237/chuong-1198.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.