Đột nhiên lại có tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên.
Có người hoảng sợ, la hét vì phát hiện xung quanh toàn là máu thịt.
Cũng có người đã bị thương từ lần phát điên trước đó, chẳng qua là họ bị mê man nên không cảm nhận được đau đớn. Bây giờ đã tỉnh táo trở lại liền phát hiện bản thân hoặc là bị lòi ruột, hoặc là bị rớt mất một cánh tay, hoặc là bị đâm mấy nhát. Họ vừa đau đớn vừa sợ hãi mà ngửa cổ lên trời gào thét.
Trong lúc khóc còn kéo quần nhìn những giọt nước mắt âm thầm rơi bên trong.
Mặc dù Diệp Tuyết đứng cách đó không xa cũng vừa tỉnh lại, nhìn thấy chiếc ghita vừa rồi bị bản thân đập thành những mảnh nhỏ mà đau lòng rồi ngồi xổm xuống.
Nhưng cô cũng rất nhanh phản ứng lại, cô sốt ruột nhìn về phía đám người để tìm kiếm bóng dáng của em trai.
"Đội trưởng..... Hiện tại thế nào rồi?"
Từ lầu bảy bên cạnh, đám người Thằn Lần sốt ruột chạy xuống, liều mạng chen vào giữa đám người để tới chỗ Lục Tân.
Lục Tân nhìn xung quanh.
Đài hành quyết đã biến mất, tòa nhà hành chính của thành phố Hắc Chiểu cũng chỉ còn là một đống gạch vụn.
Mấy thanh thép vặn vẹo thành những hình thù quái dị, những mảnh vụn và gạch cát chất đống ở phía sau như núi. Quảng trường trung tâm này đại diện cho sự phồn thịnh của thành phố Hắc Chiểu giờ đây khắp nơi đều lồi lõm, thi thế rải rác và còn nhiều vỏ đạn vàng óng nằm lăn lốc trên sàn.
Bây giờ dường như thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231234/chuong-1195.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.