Khi nghe mẹ nhắc tới từng cái tên một, trên mặt Lục Tân để lộ biểu cảm vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Sau vài phút trầm ngâm, hắn bỗng ngẩng đầu cười nói:
"Kỳ thật, ta chẳng thấy hứng thú là bao với những thứ mà ngươi nói nãy giờ."
"Nhưng nếu đã bắt gặp, vậy thì cứ đi xem thử thôi, đúng không?"
Mẹ khẽ biến sắc, vội ngẩng đầu nhìn về phía Lục Tân:
"Ngươi định dọn dẹp nó?"
Nghe thấy mẹ hỏi vậy, cha và em gái cũng hoảng hốt cả lên, tầm mắt quét tới quét lui giữa Lục Tân và mẹ.
Lục Tân gật đầu thật mạnh, tựa như có thể nghe thấy cả tiếng gió, hắn nói:
"Ta quả thật có hơi tức giận khi nghe thấy chuyện này...
"Nhưng ta cảm thấy hai chữ "dọn dẹp" của ngươi không chính xac.
Hắn vừa nghĩ ngợi, vừa dựa vào cảm giác của mình để tìm từ thích hợp.
Sau đó hắn chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn về phía mẹ:
"Nếu chúng ta gọi việc này là "hành quyết"...
Trên mặt hắn bỗng để lộ nụ cười tươi rói:
"Vậy có phải nghe ổn hơn một chút không?"
Lúc Hàn Băng từ nhà vệ sinh đi ra, Lục Tân đã xách một bao rác lặng lẽ đứng chờ ở hành lang.
Thấy cô đi ra, hắn liền mỉm cười rồi tiện tay giấu bao rác ra phía sau, không muốn để cô nhìn thấy. Tự nhiên Hàn Băng cảm thấy trong hành lang hình như có rất nhiều ánh mắt đang nhìn mình, nhưng vì đầu óc hiện giờ vẫn còn hơi rối loạn nên cô cũng không đám hỏi nhiều.
Hai người đi xuống lầu liền nhìn thấy Thằn Lằn trèo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231198/chuong-1159.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.