Lục Tân thấy bộ dạng vất vả như vậy của hắn, khẽ thở dài một tiếng, rồi nhẹ nhàng cầm lấy cái đầu của Black Jack.
Thời điểm hắn nâng cái đầu của Black Jack lên, "ầm" một tiếng, cái thân xác kia cuối cùng cũng thối rữa hoàn toàn, đầu và mình phân ly, cũng nhờ vậy mà hắn có thể bưng lấy đầu Black Jack lên hẳn, quay mặt hắn về phía mình, sau đó nghiêm túc gật đầu.
"Ta hứa với ngươi."
Black Jack khẽ mở miệng, trút hơi thở cuối cùng, đôi mắt dần mất đi ánh sáng, trở nên ảm đạm.
Bầu không khí trong phòng yên ắng cực độ. Hàn Băng nhìn thấy bộ dạng nghiêm túc hứa hẹn với Black Jack của Lục Tân, không hiểu sao trong lòng lại cảm thấy được an ủi, thậm chí còn vô cùng cảm động.
Nhưng hỉnh ảnh Lục Tân dùng hai tay nâng đầu người lên nói chuyện thật sự khiến cô cảm động không nổi.
Trái lại, sau khi chắc chắn rằng Black Jack đã chết thật, Lục Tần chầm chậm đứng dậy, đặt cái đầu của Black Jack lên chiếc bàn làm việc cạnh giường, rồi thở nhẹ một hơi dài. Hắn xoay người lại, tầm mắt đối diện với Hàn Băng còn đang bối rối. Rõ ràng bộ dạng Hàn Băng lúc này có hơi luống cuống tay chân, vì vậy Lục Tân cũng không hỏi thêm gì, chỉ khẽ lắc đầu, rồi đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
Lát sau, hắn cầm một chiếc khăn thật dày bước ra, bắt đầu cẩn thận lau chùi từng li từng tí lớp chất lỏng nhầy dính màu đen.
Vừa lau, hắn vừa nói:
"Hôi lắm, tối nay Thằn Lần còn phải ngủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231196/chuong-1157.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.