Lục Tân tiếp tục dùng sức kéo về phía mình.
Từng tầng từng tầng sương mù dày đặc liền tản ra hai bên.
Cảnh tượng như có một con quái vật kỳ lạ sắp trồi lên trên mặt biển.
Cuối cùng bóng dáng ẩn sâu trong nơi tối tăm phía sau màn sương đỏ cũng từ từ hiện ra ngày càng gần và rõ rệt.
Đợi khi màn sương đỏ đã loãng dần thì con quái vật ở cuối sợi tơ kia cũng xuất hiện, rõ ràng nó là một con mãng xà khổng lồ, cao ít nhất vài trăm mét, thân hình to lớn của nó vừa ngoe nguẩy một chút là mấy tòa nhà ở thế giới Thâm Uyên liền sụp đổ, trên mặt đất cũng lủng một lỗ sâu hoắm.
Lục Tân ngẩng đầu nhìn một cách hưng phấn.
Hắn nhìn xuyên qua màn sương mỏng rồi dừng lại trên người con quái vật.
Đó đúng thật là một con mãng xà với thân hình to lớn như một tòa nhà, đầu thì to bằng cả một tiểu khu, trên người có một lớp nhẫn nhụi giống lớp vảy nhưng nhìn kỹ mới phát hiện đó không phải vảy, cũng không phải lông mà là những cánh tay màu đen như những phiến gai chi chít trên người, mỗi một cánh tay đầu đang nắm chặt một sợi tơ kéo ra ngoài.
Trong lúc bị Lục Tân cưỡng ép kéo gần đến, nó giống như vừa bừng tỉnh sau giấc ngủ say.
Cái đầu hình người phía sau màn sương đột ngột quay lại, nó chậm rãi mở to đôi mắt đang lờ đờ rồi ánh lên tia lạnh lẽo.
Hai bên bốn mắt nhìn nhau.
Một vòng gợn sóng từ giữa khuếch tán ra ngoài giống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231186/chuong-1147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.