Ngay cả Quần Gia cũng thay đổi sắc mặt đến vài lần, Quần Gia đột nhiên nhấc cây nạng lên để đánh tiếp:
"Ngươi CMN nửa đêm nửa hôm còn kể chuyện ma?"
Từ Côn lập tức ôm đầu hét lớn:
"Những gì ta vừa nói đều là thật, đều là thật cả..."
"Chắc hẳn hắn không có nói dối"
Hàn Băng và Lục Tân nhìn nhau và xác định vấn đề này.
"Đã vậy, ta nghĩ vấn đề đã rất rõ ràng. Nếu biết được bên trong tòa nhà ma đó có thứ gì, chúng ta có thể hiểu được rất nhiều thứ"
Hàn Băng nghiêm túc suy nghĩ và nói:
"Ta sẽ lập một kế hoạch nhanh nhất có thể..."
Thấy Hàn Băng rõ ràng đã rất mệt mỏi, nhưng vẫn cố gắng xốc lại tinh thần giúp bọn hắn lập kế hoạch, Lục Tân không khỏi bật cười, nói:
"Ngươi đã làm rất tốt mọi việc, đừng tiếp tục gánh thêm cả chuyện này nữa"
Lục Tân vừa nói, vừa khẽ gật đầu với cô:
"Hãy giao việc này cho ta"
Hàn Băng tỏ ra hơi ngạc nhiên, hỏi:
"Đan Binh tiên sinh định sẽ làm như thế nào?"
Lục Tân mỉm cười và đáp:
"Đương nhiên là trực tiếp tìm tới cửa để xem thử rồi."
Xử cử Hàn Băng vô thức lắc đầu:
"Không được, không được, như vậy quá nguy hiểm..."
Lục Tân trở nên hơi ngơ ngác, sau đó mỉm cười nhìn dáng vẻ mơ hồ của cô bé này, cảm thấy cô bé này thật đáng yêu.
"Vậy, ý của ngươi là ai nguy hiểm?"
Khi Hàn Băng đang nghiêm túc suy nghĩ thì nghe thấy câu hỏi của Lục Tân, cô đột ngột phản ứng lại, hai tay che kín mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231152/chuong-1113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.