Lần này, người nhà của Lục Tân dường như cũng nhận thấy sự coi trọng của hắn, ai nấy đều không dài dòng.
Em gái Lục Tân rất nhanh đã leo xuống từ vách ngăn trên trần nhà, cạch cạch cạch chạy đến bên bàn ăn rồi ngồi xuống. Mẹ Lục Tân cũng đúng lúc đẩy cửa bước vào, vừa nói nói cười cười, vừa thay giày rồi ngồi đối diện với Lục Tân một cách thoải mái. Bà ấy có về vô cùng hài lòng với bàn thức ăn này.
Cha Lục Tân là người sau cùng bước đến bên bàn ăn, rồi nặng nề ngồi xuống, nhưng ông ấy có vẻ rất cẩn thận, lúc kéo ghế dựa cũng không có tiếng động nào.
Ngay cả con chó con không có da cũng chui ra từ một góc nào đó, nằm dưới gầm bàn, cẩn thận nhìn xung quanh.
"Đã rất lâu chúng ta không cùng nhau nói chuyện rồi, ta nghĩ cũng không thể cứ tránh né vấn đề mãi như vậy được."
Lục Tân ngồi vào bàn ăn, và là người đầu tiên bưng bát lên ăn, người nhà ngồi bên cạnh đều im lặng nhìn hắn.
Căn nhà có vẻ vô cùng yên tĩnh.
Cả cha và mẹ đều chỉ im lặng nhìn Lục Tân mà không lên tiếng.
Em gái Lục Tân cũng không tiếp tục mở lại phim hoạt hình Spongebob chết tiệt đó nữa...
Con chó con không có da ngoan ngoãn nằm bên chân Lục Tân, muốn vẫy đuôi mấy lần, nhưng cuối cùng vẫn không dám nhúc nhích.
"Ta dường như thật sự đã xảy ra vấn đề..."
Lục Tân chậm rãi ăn, trong cả căn phòng chỉ có âm thanh đơn điệu của đũa chạm vào đĩa khi hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231103/chuong-1064.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.