Sau đó hắn xuống lầu, sải bước đến chiếc xe màu bạc của mình, chở theo túi táo chạy đến phía nam thành phố.
Hắn chậm rãi xuyên qua con hẻm ngoằn ngoèo, phức tạp để tới một khu vực hoang vắng.
Chung quanh đều là những bức tường bị người ta phun lên những hình tượng nguệch ngoạc, giữa bức tường là mặt đường nhỏ với những mảng xì măng vỡ vụn.
Lục Tân chạy xe xuyên qua đó, hướng thẳng đến cô nhi viện Trăng Đỏ mà trước đó hắn đã từng đến rất nhiều lần.
Hắn từng đến cô nhi viện này không biết bao nhiêu lần trước khi gia nhập Đặc Thanh Bộ.
Lúc này quay lại đây hiển nhiên cảm thấy tâm trạng càng phức tạp hơn so với lúc đi đến phòng cảnh vệ.
Một nơi quá đỗi quen thuộc nhưng dường như ngay cả cảnh tượng bình thường thôi mang một ý nghĩa khác.
Lưới sắt chằng chịt, bảng hiệu "Trường tiểu học Trăng Đỏ " đã bị rỉ sét ít nhiều do thời gian và mưa gió bào mòn quá.
Lục Tân nhả nhẹ tay ga, chậm rãi dừng lại trước trường tiểu học, trong lòng cũng khẽ chùn xuống.
Vừa đến là hắn đã nghe thấy tiếng cười đùa của lũ trẻ trong cô nhi viện.
Trong phòng bảo vệ, một ông chú đeo kính viễn thị, đang nghiêm túc đọc báo ngẩng đầu liếc nhìn Lục Tân một cái.
Dường như vẻ mặt của hắn rất nghiêm trọng, nhưng chốc lát lại trở nên bình thường.
Hắn khoanh tay, nói:
"Đi thẳng vào đi!"
Nói xong lại cúi đầu xuống đọc báo, ngay cả cửa cũng lười ra mở.
Lục Tân xuống xe, tự cởi bỏ hàng rào sắt, mở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231095/chuong-1056.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.