Sau khi thai nghén cảm xúc một lúc, hắn nở nụ cười, nói:
"Lần này...
Lục Tân nói:
"Ném tàn thuốc lá vào trong biển là không tốt đâu..."
Cảm xúc của giáo sư Bạch lại bị cắt ngang.
Lục Tân quay đầu nhìn hắn, nói:
"Làm vậy sẽ khiến ô nhiễm môi trường đó."
Giáo sư Bạch không biết nói tiếp như thế nào, theo bản năng Cười Cười:
"Chỉ là một tàn thuốc lá thôi mà"
"Vậy cũng không được đâu."
Lục Tân nghiêm túc nói:
"Nếu như nói như lời lão viện trưởng của chúng ta thì một tàn thuốc lá chỉ là chuyện nhỏ."
"Nhưng ném tàn thuốc thì là vấn đề thái độ."
"Thái độ là chuyện lớn."
Giáo sư Bạch không thể khơi gợi hứng thú được nữa, đành phải nói theo câu chuyện của Lục Tân:
"Ngươi nghĩ biển cả sẽ quan tâm sao?"
"Đương nhiên là biển cả sẽ không quan tâm, chỉ là một tàn thuốc thôi mà"
Vẻ mặt Lục Tân khiến người khác không thể nhìn ra được hắn đang nghiêm túc hay đang vu vơ, nói:
"Nhưng một tàn cũng làm ô nhiễm, một người ném tàn thuốc xuống thì biển cả không quan tâm, hai người cũng sẽ không quan tâm, một trăm người... có lẽ cũng không..."
"Nhưng ta nghĩ khi ngày càng có nhiều người ném tàn thuốc xuống bên dưới, vượt qua giới hạn, vậy chắc biển cả sẽ nổi giận nhỉ?"
"Vậy hậu quả sẽ rất nghiêm trọng đó"
Sắc mặt giáo sư Bạch trở nên nghiêm trọng, một lúc sau hắn mới nói:
"Ngươi học được đạo lý này ở đâu vậy?"
Lục Tân quay đầu sang nhìn hắn, thản nhiên nói:
"Sách giáo khoa tiểu học trước khi Trăng Máu diễn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231088/chuong-1049.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.