Bà mỉm cười nói:
"Không phải mấy ngày hôm trước mới vừa gặp mặt sao?"
"Những kẻ đó sao có thể xem là ta được?"
Trên mặt người phụ nữ mặc đầm đen lộ ra biểu cảm dè bĩu:
"Tên đó ngay cả người hầu cũng không bằng nữa"
"Bởi vì Hắc Hoàng Hậu quá kiêu ngạo, nên ngay cả chính bản thân mình cũng xem thường, đúng không?"
Hình như mẹ hiểu rất rõ con người cô ta, bà nhẹ nhàng gật đầu, mỉm cười nói tiếp:
"Hắc Hoàng Hậu chỉ có một, cho nên thứ được phân ra từ người cô ta không được xem như Hắc Hoàng Hậu chân chính, thậm chí ngay cả người hầu cũng không phải, chỉ có thể coi như là mấy thứ hèn mọn và thấp kém thôi nhỉ?"
"Ta kỳ thật vẫn luôn rất khó hiểu, lý do thật sự là vì ngươi không thích những thứ rơi ra từ người mình..."
"Hay sự thật là trước giờ ngươi vẫn luôn căm ghét chính mình?"
Sắc mặt của người phụ nữ mặc đầm đen, hay nói đúng hơn là Hắc Hoàng Hậu, thoáng hiện nét căng thẳng. Nhưng biểu cảm đó của bóng ma nhanh chóng tan biến dưới Trăng Máu.
"Nói những lời này để làm gì?"
Trên mặt cô ta hiển lộ vẻ tươi cười, ánh mắt lại dán chặt về phía sau lưng mẹ, nhẹ giọng nói:
"Cuối cùng cảnh tượng này cũng xuất hiện"
"Đáng tiếc là ta không có cách nào đứng gần quan sát cả"
Mẹ mỉm cười, đáp lại:
"Ai biểu ngươi trước giờ luôn khinh thường chuyện che giấu bản thân chứ?"
"Nếu không phải biết ngươi cũng muốn đến, có lẽ ta cũng chẳng đích thân đến đây để xem cảnh này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231085/chuong-1046.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.