Giáo sư Bạch lại đang bắt đầu khoe khoang tài ăn nói của ông ấy sao? Ai đó nuốt nước bọt rồi hỏi khẽ:
"Giáo sư Bạch, nói nhiều như vậy rồi, chúng ta nên làm thế nào mới tốt?"
Giáo sư Bạch lập tức trừng mắt với người vừa đặt câu hỏi một cách bất mãn, sau đó mới nói:
"Chúng ta không cần phải làm gì cả"
"Hả?"
Một nhóm người đều chết lặng tại chỗ.
Giáo sư Bạch bất lực thở dài và nói:
"Chẳng phải đã có người phụ trách công tác đảm bảo an ninh rồi sao?"
"Các ngươi còn lo lắng điều gì?"
"Những thứ này dường như rất nguy hiểm..."
Vì khoảng cách quá xa, lúc này Lục Tân thậm chí còn không nhìn rõ thứ gì đang đến gần, hắn chỉ có thể nhìn thấy vầng trăng đỏ trên bầu trời dường như càng ngày càng to hơn, rủ thấp xuống mặt biển, giống như là muốn trực tiếp đè trên đỉnh đầu của mọi người.
Xung quanh Lục Tân, một cảm giác lành lạnh khiến ngay cả hắn cũng cảm thấy sởn cả tóc gáy đang kéo tới.
Trường vực ổn định dường như đã bắt đầu thay đổi. Lục Tân trông thấy người cá to lớn trên bầu trời bị trường vực khổng lồ trói buộc cũng bắt đầu ra sức vùng vẫy, có tiếng rên rỉ thê lương và căng thẳng phát ra từ cơ thể nó. Lúc này, nó đang ra sức vặn vẹo thân hình to lớn của mình, từng tấc từng tấc máu thịt của nó đang bị lột ra và tiêu tán, nhưng nó đã làm mọi cách để phát ra âm thanh.
"Có phải vì nó cũng cảm nhận được mối nguy hiểm ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231080/chuong-1041.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.