Bên ngoài tấm kính, Lục Tân nhìn thấy một vầng trăng đỏ rực rỡ nhô lên từ mặt biển, soi sáng cả vùng biển tối om.
"Đan Binh tiên sinh đã tìm hiểu các tài liệu liên quan đến sự cố ô nhiễm của Quốc Đảo rồi phải không?"
Giáo sư Bạch đội một chiếc mũ bảo hiểm bằng kính nặng nề và mặc một bộ quần áo bảo hộ dày cộp, bộ dáng trông hơi ì ạch và buồn cười.
Trên thực tế, tất cả mọi người trong trung tâm điều khiển này đều phòng hộ chặt chẽ giống như ông ấy, trông bọn họ giống như một đám đồ hộp tụ tập lại để họp.
"Ừm, ta đã xem rồi, những chỗ được đánh dấu là điểm chính ta đã xem đi xem lại rất nhiều lần"
Lục Tân đáp lời giáo sư Bạch, bày tỏ mặc dù mình chỉ là một nhân viên bảo an nhưng thái độ làm việc của mình cũng rất tốt.
"Sắp đến giờ rồi."
Giáo sư Bạch liếc nhìn thời gian rồi nói với Lục Tân:
"Có lẽ xem tài liệu nhiều lần cũng không rõ ràng bằng tận mắt nhìn thấy một lần"
"Tám giờ sao?"
Lục Tân gật đầu và đến gần cửa sổ phòng chỉ huy.
Lục Tân còn nhớ, trên thời gian biểu, từ tám giờ đến mười hai giờ tối, tuyệt đối không được phép cối mũ bảo hiểm xuống.
Điều này cho thấy, bắt đầu từ tám giờ, chắc chắn sẽ xuất hiện điều bất thường gì đó.
"Giáo sư Bạch, mọi thứ đều đã được chuẩn bị sẵn sàng"
Đúng bảy giờ năm mươi phút, Hàn Băng bước vào, nhìn lướt qua những "cái lon" trong phòng chỉ huy, cố nén cười.
Mặc dù phụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231063/chuong-1024.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.