Trong chiếc xe ở phía trước, Lục Tân nhận ra sự buồn bã trong mắt Búp Bê.
Khi Búp Bê chủ động đưa ra một quyết định vô cùng quan trọng như vậy, đột nhiên nghe thấy Lục Tân nói phải rời đi, biểu cảm trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô trong nháy mắt bỗng trở nên có chút vướng mắc, đây là một loại biểu cảm mà nếu không nhìn thấy tận mắt, gần như rất khó tin nó có thể xuất hiện trên khuôn mặt của Búp Bê. Suy cho cùng, sự vướng mắc vốn bắt nguồn từ sự lựa chọn, về bản chất, nó chính là một loại dục vọng, mà dục vọng của Búp Bê đối với thế giới này thật sự rất nhỏ.
Nhìn vẻ mặt của Búp Bê, Lục Tân đột nhiên cảm thấy hơi vui vui.
Sau một hồi thưởng thức, Lục Tân mới nắm lấy bàn tay cô rồi mỉm cười nói:
"Có lẽ ta sẽ không ở lại nơi này mãi mãi"
"Nhưng nếu ta đã rời đi một thời gian đủ lâu, sẽ luôn có một nơi để trở về"
"Thì nơi đó cũng chính là nơi này."
Búp Bê chớp chớp mắt, lần này cô đã hiểu, trên mặt cô dần dần lộ ra một nụ cười vui vẻ.
"Búp Bê sẵn lòng tham gia dự án này."
"Ta tin Búp Bê chắc chắn sẽ đảm nhận tốt trọng trách này và bảo vệ tốt Thanh Cảng"
"Nhưng với tư cách là người trung gian chuyển lời, ta nghĩ mình cần cho các ngươi biết một điều, đừng quá xem nhẹ Búp Bê.
Cô ấy là một cô gái khác biệt với những người khác. Nếu Thanh Cảng vẫn là Thanh Cảng mà cô ấy luôn sẵn lòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231053/chuong-1014.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.