"Nói một cách đơn giản..."
Giáo sư Bạch khẽ thổ ra một hơi rồi nói tiếp:
"Thanh Cảng cần phải tin người này, và người này cũng phải tin Thanh Cảng"
"Loại tín nhiệm này thậm chí cần đạt tới mức độ phó thác tính mạng."
"Thanh Cảng phó thác tính mạng của tất cả mọi người cho người đó, và người đó cũng phó thác tính mạng của mình cho Thanh Cảng..."
Câu nói này lập tức khiến bầu không khí trong phòng họp trở nên vô cùng đè nén.
Loại tín nhiệm ở cấp bậc phó thác tính mạng? Câu nói này đừng nói là đem ra bàn luận, thậm chí vừa đề cập đến nó, đã khiến cho người ta cảm thấy nực cười.
Dù sao thì, mặt trăng đỏ đang treo lơ lửng giữa bầu trời.
Bây giờ, toàn bộ vùng hoang vu đang ở trong tình trạng trật tự đã bị sụp đổ.
Người mà họ muốn chọn là một người sẵn sàng cống hiến quên mình cho Thanh Cảng.
Một người được nâng lên vị trí rất cao, nhưng không có tham vọng thống trị toàn bộ Thanh Cảng?
Tuy nhiên, đa số mọi người đều chú ý hơn đến một nội dung khác trong lời nói của giáo sư Bạch.
Mặc dù giáo sư Bạch đã nói rõ, nếu đến mức cần phải phản kích nhân vật trung tâm này thì kế hoạch coi như đã thất bại. Tuy nhiên, chỉ cần có biện pháp phản kích, thì ở một mức độ nào đó, một người bình thường ít nhiều vẫn có cảm giác an toàn.
"Ứng cử viên gồm những ai?"
Cuối cùng cũng có người đề cập đến vấn đề mấu chốt nhất này.
Giáo sư Bạch ngẩng đầu nhìn lên,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231045/chuong-1006.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.